Skip to content

Câu Kinh Thánh về Lasciviousness

68 câu · 1 khía cạnh

Các câu Kinh Thánh then chốt

Lọc theo sách
  1. Vì chồng tôi không có ở nhà, Người trẩy đi xa xuôi lắm,

  2. Ðem túi bạc theo tay người, Ðến rằm mới trở về nhà."

  3. Nàng dùng lắm lời êm dịu quyến dụ hắn, Làm hắn sa ngã vì lời dua nịnh của môi miệng mình.

  4. Hắn liền đi theo nàng, Như một con bò đến lò cạo, Như kẻ ngu dại bị cùm dẫn đi chịu hình phạt,

  5. Cho đến khi mũi tên xoi ngang qua gan nó; Như con chim bay a vào lưới, Mà không biết rằng nó rập sự sống mình.

  6. Vậy bây giờ, hỡi con, hãy nghe ta, Khá chăm chỉ về các lời của miệng ta.

  7. Lòng con chớ xây vào con đường đờn bà ấy. Chớ đi lạc trong các lối nàng;

  8. Vì nàng làm nhiều người bị thương tích sa ngã, Và kẻ bị nàng giết thật rất nhiều thay.

  9. Nhà nàng là con đường của âm phủ, Dẫn xuống các phòng của sự chết.

  10. Ðờn bà điên cuồng hay la lối, Nàng là ngu muội chẳng biết chi cả.

  11. Nàng ngồi nơi cửa nhà mình, Trên một cái ghế tại nơi cao của thành,

  12. Ðặng kêu gọi những kẻ đi đường, Tức những kẻ đi thẳng đường mình mà rằng:

  13. Ai ngu dốt hãy rút vào đây; Và nàng nói với kẻ thiếu trí hiểu rằng:

  14. Nước ăn cắp lấy làm ngọt ngào, Bánh ăn vụng là ngon thay.

  15. Những người chẳng biết rằng kẻ chết ở đó, Và những người khách của nàng đều ở dưới chốn sâu của âm phủ.

  16. Có ba việc lấy làm diệu kỳ cho ta, Và bốn điều mà ta chẳng biết được:

  17. Là đường chim ưng bay trên trời; Lối con rắn bò trên hòn đá; Lằn tàu chạy giữa biển, Và đường người nam giao hợp với người nữ.

  18. Tánh nết người kỵ nữ cũng vậy: Nàng ăn, rồi nàng lau miệng, Và nói rằng: Tôi có phạm tội ác đâu.

  19. Vì thật là tự trong, tự lòng người mà ra những ác tưởng, sự dâm dục, trộm cướp, giết người,

  20. tà dâm, tham lam, hung ác, gian dối, hoang đàng, con mắt ganh đố, lộng ngôn, kiêu ngạo, điên cuồng.

  21. Hết thảy những điều xấu ấy ra từ trong lòng thì làm cho dơ dáy người.

  22. Họ tự xưng mình là khôn ngoan, mà trở nên điên dại;

  23. họ đã đổi vinh hiển của Ðức Chúa Trời không hề hư nát lấy hình tượng của loài người hay hư nát, hoặc của điểu, thú, côn trùng.

  24. Cho nên Ðức Chúa Trời đã phó họ sa vào sự ô uế theo lòng ham muốn mình, đến nỗi tự làm nhục thân thể mình nữa,

  25. vì họ đã đổi lẽ thật Ðức Chúa Trời lấy sự dối trá, kính thờ và hầu việc loài chịu dựng nên thế cho Ðấng dựng nên, là Ðấng đáng khen ngợi đời đời! A-men.